Thiên quân vạn mã kéo đến, tình thế thay đổi trong nháy mắt.
Quân tiếp viện đã đến, không còn ưu thế nữa, Tô Phỉ Nguyệt không thể tiếp tục khí định thần nhàn, lão suy nghĩ một chút, lập tức quay người trở về cung điện.
An Bình Hầu theo sát phía sau, chỉ nghe "vèo" một tiếng, mũi tên từ xa bắn tới, từ khoảng cách rất xa là Tưởng Khinh Lương cưỡi ngựa đã cứu được Giang Quyện, Tưởng Khinh Lương cầm cung giương lên, bắn An Bình Hầu rớt xuống ngựa!
Giang Quyện: "..."
Thị lực tốt quá vậy?
Nhưng cũng không bất ngờ lắm, dù sao trong cốt truyện có đề cập đến tài bắn cung của Tưởng Khinh Lương, thậm chí trong hàng vạn quân địch hắn có thể tìm ra thủ lĩnh mà lấy đầu.
"Điện hạ, trả Quyện ca cho huynh!"
Tưởng Khinh Lương ngứa tay, chỉ muốn vào trận giết địch, ngựa tung vó lao nhanh, bỗng nhiên hắn đẩy Giang Quyện một cái, Giang Quyện sợ hết hồn, sau một giây thì được một cái ôm ấm áp bao lấy.
Bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng nắm chặt eo y, cả người Giang Quyện ướt nhẹp, đối phương cởi áo khoác ngoài ra gói Giang Quyện lại, y sờ lên cái tay đặt bên hông của mình: "Vương gia..."
Tiết Phóng Ly rũ mắt xuống: "Có phải là sau này bản vương phải treo em trên người, không rời một tấc mới được?"
Giang Quyện cũng rất oan ức: "Tại ta sao? Ta chỉ đi hóng mát thôi mà trở về đã bị nhốt lại."
Tiết Phóng Ly cúi đầu, ngửi mùi hương trên người Giang Quyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324810/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.