Giang Quyện không có tiền đồ quyết định biểu diễn một màn có tiền đồ.
Y không thèm để ý tới Tiết Phóng Ly, nhưng mà muốn về sớm tắm rửa chỉ đành bất đắc dĩ ôm hắn, còn không quên nhỏ giọng oán giận.
"Sao huynh vẫn chưa..."
Không thoải mái.
Vẫn còn cộm lắm.
"Em thật sự cho rằng bản vương không được?"
Tiết Phóng Ly nhìn y, giọng hơi khàn: "Cho em thư thái em liền không chịu động đậy, cộm cũng phải chịu cho bản vương."
Giang Quyện cảm thấy phiền quá đi, vùi mặt vào lòng hắn, nhưng đầu ngón tay sờ tới nơi nào đó, tơ lụa màu đen ẩm ướt, Giang Quyện theo bản năng hỏi: "Sao lại ướt?"
Tiết Phóng Ly hờ hững: "Do em đó, tích tụ ở đây."
Giang Quyện: "..."
"Huynh đang nói cái gì vậy. Huynh... ta..."
Thiếu chút nữa Giang Quyện đã cắn trúng lưỡi, một câu cũng không nói rõ ràng được, một cánh tay vững chắc vòng qua eo, Giang Quyện cúi đầu chạm lên cái tay thon dài khớp xương rõ ràng. Cũng là cái tay này, làm loạn suýt chút nữa là khiến y khóc lên.
Giang Quyện: "..."
Lông mi Giang Quyện run run, y nhớ tới một chút chuyện gay go, xấu hổ dùng trán cụng vào người Tiết Phóng Ly, khuôn mặt ửng hồng, đẹp kinh tâm động phách.
Cuối cùng cũng coi như yên tĩnh lại.
**********
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
Ngày hôm sau.
Sáng sớm, Giang Quyện bị hoảng hốt mà tỉnh lại.
Thật sự bị hoảng đến tỉnh. Y nằm nhoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324796/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.