An Bình Hầu cứng đờ.
Gã từ từ ngẩng đầu lên, vẻ mặt Tiết Phóng Ly rất lạnh, như được phủ thêm một tầng băng mỏng, lạnh lẽo thấu xương, phẫn nộ của An Bình Hầu trong phút chốc biến mất tăm, gã chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Ly vương nói được là sẽ làm được.
Nghĩ tới đây, sắc mặt An Bình Hầu hoàn toàn trắng bệch, trong lòng chỉ còn lại sợ hãi.
"Vương gia."
Từ lúc An Bình Hầu mất khống chế, Tô Phỉ Nguyệt đã đứng ngoài nhìn, chỉ lạnh lùng nhìn gã, giống như xem một vở kịch đau khổ khôi hài, cho đến khi Tiết Phóng Ly muốn mạng của gã, rốt cuộc Tô Phỉ Nguyệt cũng lên tiếng.
"Chiếu Thời là do ta và Phù Oanh dạy dỗ không tốt."
Tô Phỉ Nguyệt cau mày, khó khăn nói: "Đúng là nó đã mạo phạm, nhưng mà..."
Tiết Phóng Ly lạnh lùng hỏi lão: "Phò mã muốn xin tha cho gã?"
Tô Phỉ Nguyệt cười khổ một tiếng: "Dù nó làm ta thất vọng như thế nào thì cũng là cháu của ta."
Thái độ của Tô Phỉ Nguyệt rất rõ ràng, muốn bảo vệ An Bình Hầu, lão bất đắc dĩ nói: "Vương gia, nể mặt mũi của ta và Phù Oanh, chuyện hôm nay chúng ta sẽ cho Vương gia một câu trả lời thỏa đáng."
Giọng điệu Tô Phỉ Nguyệt thành khẩn, Tiết Phóng Ly cười nhạo một tiếng: "Cho bản vương một câu trả lời thỏa đáng? Bản vương muốn cái gì cần người khác cho sao?"
Tiết Phóng Ly khó chơi, thậm chí mí mắt cũng không thèm nhấc lên, giọng hắn hờ hững:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324787/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.