Cung phụng cửa Phật, không cần về cung nữa.
Không cần về cung nữa.
Mí mắt Hoàng thái hậu run lên, lúc đến vui sướng bao nhiêu, bây giờ bi ai bấy nhiêu, trong 10 năm Hoằng Hưng Đế không gặp bà ta, Hoàng thái hậu đã khóc cạn nước mắt, cuối cùng không rơi được giọt nước mắt nào.
Bà ta đã làm sai cái gì?
Hoàng nhi của bà ta, bị một yêu nữ mê hoặc, mê muội đến thần hồn điên đảo, không phân biệt được luân lý cương thường, bà ta chỉ là ra tay thay ông giải quyết người phụ nữ kia mà thôi!
Hoàng thái hậu mấp máy môi: "Có chuyện nào mà ai gia làm không phải vì muốn tốt cho ngươi? Ngươi lại báo đáp ai gia như vậy sao?"
Người đời đều biết, Hoàng thái hậu ở lâu trong thâm cung, một lòng hướng Phật, ngày đêm cầu phúc, đến bây giờ đã hơn 10 năm, nhưng không biết Hoằng Hưng Đế và bà ta đã cách lòng, ông không muốn gặp người mẹ này mà thôi.
Nhưng bây giờ, Hoằng Hưng Đế không những gặp bà ta, thậm chí ngay cả tấm màn che cuối cùng cũng bị gỡ xuống, một phát đánh bay bà ta ra ngoài, không cần về cung nữa.
Hay cho cung phụng cửa Phật.
Hay cho không cần về cung nữa.
Hoàng thái hậu tức đến cả người run lên, cắn răng nói: "Hoàng nhi, ngươi thật là độc ác."
"Vì muốn tốt cho trẫm..."
Hoằng Hưng Đế ngẩng đầu lên, trong mắt là tơ máu dày đặc: "Mẫu hậu, chẳng lẽ ngài không biết... Tình Mi, nàng ấy là mạng của ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324784/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.