Động lòng phàm.
Động... lòng.
Lông mi Giang Quyện run lên, có gì đó đang đến gần, hơi thở mà y quen thuộc, cũng khiến y cảm thấy an toàn, nhưng tim y vẫn đập như nổi trống.
Cảm giác này quá xa lạ, bầu không khí cũng trở nên đặc quánh, hơi thở giao hòa chậm rãi lắng xuống, nhẹ nhàng quét qua gương mặt Giang Quyện, như gió đêm hè.
Nóng bỏng và nhiệt liệt.
Mạnh mẽ nhưng cũng rất dịu dàng.
Tiết Phóng Ly hạ xuống một cái hôn, có lẽ còn chưa đủ để gọi là một cái hôn. Chỉ là cọ xát, chỉ là vuốt ve, xưa nay tính tình hắn tàn bạo, không biết sợ là gì, nhưng mà những chuyện có liên quan tới Giang Quyện hắn lại vô cùng cẩn thận.
Nói cách khác là vào lúc này. Hắn muốn hôn Giang Quyện, lại sợ khiến thiếu niên sợ mình, vì vậy hắn hôn rất khắc chế.
Hắn mơ ước Giang Quyện, nhưng không muốn làm thiếu niên khóc, vì vậy ngay cả một cái hôn cũng vô cùng kiên trì dỗ dành.
Hôn môi vẫn chưa kết thúc, bọn họ vẫn còn đang cọ xát.
Dịu dàng đến cùng cực, Giang Quyện thật sự không ghét, chỉ là y quá luống cuống, luống cuống đến mức quên mất hô hấp, đành dùng ánh mắt ướt át nhìn Tiết Phóng Ly.
Cho tới nay, y đã quên, y đã trốn tránh, nhưng vào lúc này lại rõ ràng.
Khó trách y không muốn Vương gia buồn.
Khó trách y cảm thấy bất công thay cho Vương gia.
Y... động lòng.
Cho nên y luôn trốn tránh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324778/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.