Giang Quyện rơi vào trầm mặc.
Không bao lâu sau công công dẫn một người đến, Giang Quyện nhìn Giang Niệm thì cúi đầu, cố gắng giảm cảm giác tồn tại của mình xuống.
Tiết Phù Oanh thấy vậy thì hiểu lầm, cười hỏi Giang Quyện: "Muốn ăn cua sao?"
Giang Quyện "A" một tiếng lúc này mới chú ý tới trước mặt mình có một cái lồng hấp, bên trong có vài con cua đã được hấp chín đỏ hồng.
Giang Quyện rất thích ăn cua nhưng mà quá phiền phức, y đang muốn lắc đầu thì Tiết Phù Oanh đã chọn một con cua cho y: "Nếm thử."
"Đây là cua xanh, tháng tư là thời điểm ăn ngon nhất, thịt cua ngon, gạch cua thơm."
Giang Quyện rất động lòng nhưng nhìn tới nhìn lui y thực sự lười bóc vỏ, lười biếng chiến thắng sự thèm ăn, chỉ lấy đũa chạm mấy lần thì ngẩng đầu lên, không nghĩ rằng Tô Phỉ Nguyệt đang nhìn mình, lão hỏi: "Sao lại không ăn?"
Giang Quyện: "Không..."
Nói không muốn ăn thì không tốt lắm, lười ăn cũng không tiện, nghĩ tới nghĩ lui, Giang Quyện trịnh trọng trả lời: "Không biết ăn ạ."
Giang Niệm vừa lúc đi tới liếc mắt thấy cua trong chén Giang Quyện, khóe môi nhếch lên. Quả nhiên là từ nhà quê lên. Thật mất mặt.
Trả lời như vậy Tô Phỉ Nguyệt và Tiết Phù Oanh cũng không nghi ngờ gì, sửng sốt một hồi lâu đến khi có một bàn tay khớp xương rõ ràng vươn đến lấy con cua trong chén Giang Quyện đi, Giang Quyện vội vàng nói: "Vương gia, cua tính hàn, huynh không thể ăn nhiều."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324764/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.