Kết cục của việc say rượu đó là cả người khó chịu.
Ngủ hơn nửa ngày trời, Giang Quyện ngồi dậy, vẫn không có chút tinh thần nào, y nói: "Sau này ta không uống rượu nữa."
Uống một bình nhỏ, kết quả toàn thân không còn chút sức lực nào, đầu đau, dạ dày cũng đau, cả người không có chỗ nào thoải mái.
Lan Đình thấy y tỉnh rồi, vội vã bưng một bát cháo tới, nghe vậy thì cười nói: "Công tử nhớ kỹ như vậy là được rồi, sau này đừng uống rượu nữa."
Dừng một chút, nàng còn nói: "Công tử ngủ nửa ngày rồi, ăn chút cháo lót dạ đi."
Giang Quyện ngồi ngay ngắn lại, cầm muỗng khuấy cháo, thực sự không muốn ăn, thả muỗng trở lại: "Không muốn ăn."
Đúng lúc có người đẩy cửa vào, Giang Quyện cũng không ngẩng đầu nhìn xem là ai, chỉ đẩy chén cháo ra, ủ rũ nằm úp sấp trên bàn.
Mái tóc dài của y chưa buộc, nằm úp sấp như vậy, tóc đen trải từ bả vai đến cánh tay, như mây như tranh, có một bàn tay vươn đến, trước tiên là thay y vén tóc ra sau tai, sau đó nắm cằm y, khiến y ngẩng mặt lên.
Tiết Phóng Ly thản nhiên nói: "Tỉnh rồi?"
Giang Quyện đẩy hắn mấy lần đều không đẩy ra được, nên đưa tay của mình đến trước mặt hắn, chậm rãi hỏi: "Vương gia, sao huynh lại cắn ta?"
Trên ngón tay trắng nõn, ở đầu ngón tay hồng nhạt có mấy dấu răng mờ mờ.
Chuyện sau khi say, Giang Quyện không nhớ rõ lắm, nhưng chuyện bị cắn mấy lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324757/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.