Thánh thượng xuất cung, cho dù không muốn gióng trống khua chiêng cũng có một đoàn người đi theo hộ tống.
Vừa vào tháng tư, vốn là thời tiết thích hợp để đạp thanh, vườn bách hoa trở thành vườn hoa đào của Lý Bạch, sắc màu rực rỡ, không ít những công tử, tiểu thư hẹn nhau cùng đến đây du ngoạn.
Giang Niệm và An Bình Hầu cũng ở trong đó.
"Tham kiến bệ hạ."
Hai người bọn họ hành lễ cùng một số con cháu thế gia, Hoằng Hưng Đế vung vung tay: "Không cần đa lễ. Trẫm chỉ tới xem một chút, các ngươi đi dạo đi, đừng câu nệ."
Mọi người dồn dập xin cáo lui, Hoằng Hưng Đế nói tới xem một chút, cũng thật sự đi loanh quanh, nhưng Giang Niệm lại chú ý tới đi cùng Hoằng Hưng Đế còn có một chiếc xe ngựa, người trong xe vẫn chưa bước xuống, không khỏi nhìn càng chăm chú.
Sau một hồi, rốt cuộc chiếc xe ngựa kia cũng có động tĩnh.
Nam nhân đi ra. Dáng người hắn kiên cường, một thân hắc bào viền vàng, tướng mạo lạnh nhạt không đè ép được tà tính, nhưng lại có vẻ đẹp quỷ dị không thôi.
Mà trong lòng hắn là một người thiếu niên, hắn cúi đầu nói với cung nữ gì đó, nhấc chân rời đi.
Chính là Ly vương.
Người trong lòng hắn là đệ đệ kia của Giang Niệm.
Nhiều lần nhìn thấy đệ đệ này đều vùi trong lòng nam nhân, lúc trước sao lại không biết y nhu nhược như vậy chứ?
Giang Niệm nhếch khóe môi, nở nụ cười, quay đầu lại, đã thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324749/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.