Vị đắng trên đầu lưỡi bị đè xuống, hương vị ngọt ngào tràn ngập khoang miệng.
Giang Quyện dễ chịu một chút, chỉ là y đã cắn vào ngón tay của Tiết Phóng Ly, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là cắn thêm một cái đi.
Cái cắn này, Giang Quyện cắn không nặng, hàm răng nhẹ nhàng đè xuống, so với cắn người mang tính trả thù thì càng giống như là cắn chơi.
Đợi cắn xong rồi, lại dùng đầu lưỡi đè một chút, muốn đẩy ngón tay ra ngoài.
Cảm xúc ẩm ướt, vốn dĩ Tiết Phóng Ly nên thu tay về, nhưng cảm xúc ở đầu ngón tay quá mềm mại, cho nên hắn không động đậy.
Đẩy một chút không được, Giang Quyện lại đẩy mấy lần, nhưng đầu lưỡi có dùng sức như thế nào thì cũng không thể đẩy ngón tay của Tiết Phóng Ly ra, y không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu nhìn hắn.
Giang Quyện ngậm lấy ngón tay, môi khẽ hé, thần sắc khá là mờ mịt không hiểu tại sao có người chịu bị cắn cũng không muốn thu tay lại.
Cúi đầu nhìn y hồi lâu, Tiết Phóng Ly khẽ mỉm cười: "Không cắn nữa?"
Giang Quyện buồn bực gật đầu, cắn mấy cái tượng trưng là được rồi, nhưng mà Vương gia quá phối hợp, khiến y không có chút ý muốn trả thù nào.
Tiết Phóng Ly thu tay về, giống như lơ đãng mà liếc mắt nhìn qua một cái, vệt nước sáng lên, chút ngứa ngáy trên đầu lưỡi vút qua, thật loạn.
Rất nhiều dục vọng không có cách nào nói rõ được, vào đúng lúc này bị khơi ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-man-nghi-thong-suot-roi/3324747/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.