Đột nhiên trở nên ầm ĩ như vậy, bầu không khí ăn cơm hòa thuận ngay lập tức đông cứng.
Đứa bé đang khóc nháo khoảng chừng bảy, tám tuổi, đúng là đang ở trong thời kì ngỗ nghịch. Nó vừa khóc thì mọi người cũng không ăn nữa, ai nấy đều nhìn về phía bên này.
Người đứng bên cạnh chính là mẹ cậu bé, lúc này cô cũng đang chau mày, thấp giọng răn dạy: "Con không lo ăn cơm đàng hoàng mà nói bậy gì đó!"
Đứa bé kia hoàn toàn không nghe thấy những lời này, hai tay nó vẫn quơ quơ trong không khí, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, run run chỉ tay vào một người lớn mà nó không quen biết, miệng vẫn nói: "Tìm anh ta, tìm anh ta kìa."
Theo hướng mà cậu bé vừa chỉ thì đúng là mâm mà ê-kíp ngồi, ngón tay nó lại đúng lúc chỉ vào Đường Trạch đang ngồi bên cạnh Mạnh Thiểu Du.
Mẹ cậu bé vội vàng đè tay nó lại, mắng: "Ai cho con chỉ lung tung vào người khác?! Hôm nay con ngứa da đúng không!"
"Hôm nay không đánh con một trận là không được mà!" Sau đó cậu bé bị lôi về nhà, vừa bị tóm lấy lại vừa bị răn dạy.
Điều kì quái là, sau khi đứa bé chỉ vào người khác xong thì không còn khóc lóc om sòm nữa, tuy vẫn sợ hãi vì bị mẹ tóm nhưng nó không còn quái đản như lúc đầu.
Chờ mẹ con hai người đi rồi, mọi người vẫn còn ở lại bắt đầu rơi vào im lặng.
Bên cạnh ê-kíp là mâm bị đứa bé quấy phá, khi nhìn thấy bên đó bầy nhầy và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-gioi-giai-tri-deu-mong-toi-im-mieng/943368/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.