"Dục tổng."
Tiếng gọi của Bội Sam làm Dục Thần mơ màng tỉnh dậy. Anh đã ngủ gục trên ghế trước phòng cấp cứu từ nãy tới giờ lúc tỉnh lại trên mặt anh ướt đẫm nước mắt. Giấc mơ lúc nãy quá chân thật làm anh cứ tưởng nó là thật, Dục Thần đưa tay lau đi hết nước mắt trên mặt mình.
"Tịnh Y sao rồi." Bội Sam thấy anh tỉnh dậy rồi hỏi.
"Cô ấy còn trong đó."
Dục Thần nhìn vào phòng cấp cứu của Tịnh Y đôi mắt rợm buồn hạ giọng nói nhỏ nhưng vẫn đủ cho Bội Sam nghe thấy.
Bội Sam đang họp sau khi biết tin Tịnh Y bị tai nạn liền vứt bỏ hết công việc mà chạy đến đây trong lòng không khỏi lo lắng. Cả hai ngồi ở ngoài chờ hơn 1 tiếng đồng hồ nữa mà phòng cấp cứu vẫn chưa có động tĩnh gì, Bội Sam liên tục đi qua đi lại trong lòng bồn chồn lo lắng cho Tịnh Y rất nhiều. Dục Thần anh chỉ ngồi bất động một chỗ không ngừng cầu xin giấc mơ của anh không phải sự thật, Tịnh Y nhất định phải sống không được xảy ra chuyện gì.
Ting.
Tiếng đèn của phòng cấp cứu đã được tắt bác sĩ từ trong bước ra anh liền chạy lại ánh mắt của Dục Thần nhìn bác sĩ có phần hoảng loạn anh sợ lời ông ấy nói ra giống như giấc mơ của mình.
"Ai là người nhà của bệnh nhân."
"Tôi là bạn của ấy."
"Tôi là chồng của cô ấy."
Bội Sam và Dục Thần tới nhận người thân, nghe anh nói Bội Sam bất ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-doi-nay-em-chi-co-the-la-cua-toi/3442013/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.