"Lúc nãy cô nói gì với cô ấy?"
Chưa đợi nhân viên kia trả lời thì quản lí nhà hàng hối hả chạy tới ríu rít xin lỗi và sẽ sử lí giúp anh hết mọi việc ở đây.
Anh nhướng mày, Tịnh Y không muốn làm lớn chuyện thì để cho ông ta giải quyết vậy, coi như đây là bài học dành cho họ.
"Đừng khiến tôi thất vọng."
Anh chỉ để lại duy nhất một câu rồi ôm eo Tịnh Y hiên ngang rời đi. Anh vừa ra khỏi vừa thì quản lí quay sang chửi cô ta xối xả và bị đuổi việc khỏi nhà hàng.
Ở ngoài xe Dục Thần mua thua bôi lên vùng đỏ của Tịnh Y lúc nãy bị Uyển Đình tát. Nhìn vết thương trên mặt Tịnh Y anh không khỏi đau lòng nhưng cô nằng nặc nói là mình không sao. Bị đánh một cái muốn xay xẩm mặt mày mà còn nói không sao đúng thật là cứng đầu.
"Tại sao lúc nãy không phản kháng lại."
Dục Thần lên giọng trách móc nhưng tay vẫn đều đặn bôi thuốc giúp cô.
"Tôi có... nhưng không nghĩ cô ta đánh tôi."
Tịnh Y ấp úng cuối xầm mặt xuống dưới nói. Dù gì cũng là cá mè một lứa, có phản kháng cách mấy cô cũng không thẳng nổi bọn họ. Hôm nay không có Dục Thần chắc chắn đã bị họ giẫm đạp, khinh thường không chút mặt mũi.
Dục Thần rất khó chịu với thái độ của cô. Với anh thì mạnh mẽ phản kháng thậm chí còn chửi anh còn với họ thì lại sợ sệt không chút mạnh mẽ mặc kệ họ sỉ nhục.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-doi-nay-em-chi-co-the-la-cua-toi/3442008/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.