"Là bà ta tự hứa hôn thì để bà ta cưới, tôi không yêu cô ta. Những gì khi sáng em nhìn thấy... chỉ là tôi muốn chọc tức em thôi."
Tịnh Y trợn tròn hai mắt kinh ngạc ra nhìn anh, con người này quá là gian sảo rồi.
"Tịnh Y. Tôi muốn hỏi là em đã bao giờ yêu tôi chưa, dù chỉ một chút thôi cũng được. Em hãy nhìn thẳng vào mắt tôi để trả lời."
Cô như chết lặng khi nghe anh hỏi cũng không biết nên nói gì. Yêu chứ, yêu anh đến chết đi sống lại, anh là thứ duy nhất và là hy vọng để cô có thể vượt dậy cố gắng chỉ cần thấy anh hạnh phúc là cô đủ mãn nguyện rồi. Lúc nghe tin Uyển Đình là vị hôn thê của Dục Thần cô thầm mong anh có thể được phúc hơn bất kì ai, chỉ là khi nghĩ đến hạnh phúc đó không có mình vẫn thấy rất đau sót trong lòng.
Thấy Tịnh Y im lặng luôn né tránh ánh mắt của anh Dục Thần mấp máy miệng cười khổ.
"Tịnh Y, dù em đã từng yêu tôi hay chưa thì sau này tôi cũng sẽ khiến em yêu tôi điên cuồng không thể nào thoát ra được."
Anh đặt hai tay lên vai cô nhìn thẳng vào mắt cô mà nói sau đó quay đi. Tịnh Y cũng không biết nên làm gì đứng đó nhìn anh đi ra xe, trước khi mở cửa xe Dục Thần còn không quên tặng cô một nụ hôn gió.
"Tịnh Y, ngủ ngon."
Lúc này còn đang buồn thấy anh làm những hành động này liền khiến cô bật cười. Tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-doi-nay-em-chi-co-the-la-cua-toi/3442005/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.