Sau ba năm công tác, đây là lần đầu tiên Cố An Mạt xin nghỉ phép.
Hôm qua cô khóc nguyên cả tối, trước mặt Trịnh Nhạc cô kìm nén không rơi nước mắt, sau khi về nhà cô bắt đầu khóc, khóc mãi, khóc đến khản cổ, khóc cạn nước mắt. Cô không ngừng tự nhủ, thất tình chẳng có gì to tát, nhưng vẫn không thể ngăn trái tim mình đau đớn, uống nước đau, ăn cơm đau, mở mắt hay nhắm mắt đều đau.
Ngày đầu tiên, nhìn có vẻ bình tĩnh vượt qua, cô gần như không uống nước, không ăn cơm, không ngủ, cứ ôm gối nằm trên giường, mở to đôi mắt trống rỗng đờ đẫn.
Ngày hôm sau, cảm xúc của cô bắt đầu lặp lại, bất chợt gào khóc, nhìn những đồ vật liên quan đến Trịnh Nhạc đều khiến cô khóc lóc một hồi, thậm chí đã có lúc cô muốn gọi điện cho anh, nói rằng cô rất nhớ anh. Nhưng chỉ giới hạn trong suy nghĩ, cứ nghĩ bên cạnh anh giờ này đã có người con gái khác, cô lại không thể không hận anh.
Ngày thứ ba, cô bị Vưu Tư Linh kéo từ giường đến phòng tắm, đây là lần đầu tiên sau ba ngày qua cô trông thấy bộ dạng của mình, người không ra người, quỷ không ra quỷ, cô ngây ngốc bật cười, Vưu Tư Linh lại ôm cô khóc lớn. Nhìn bạn thân đau lòng, cô bỗng giật mình, vì một người đàn ông cô yêu, cô đã bỏ qua biết bao người yêu thương cô? Sau đó, cô tự nhủ với bản thân, Cố An Mạt, mày phải sống lại.
Ngày thứ tư, cô bắt đầu ăn cơm, cố gắng khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-doi-khong-quen/40028/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.