Đối với rồng thời không và vĩnh hằng mà nói, ít có thứ gì có thể gọi là vĩnh hằng, tuổi thọ của nhân loại có thể gọi là thoáng qua liền mất, có lẽ khi hắn mới chợp mắt thì một đứa trẻ mới chào đời đã biến thành cát bụi.
Cho đến khi một vị quốc vương loài người nói với hắn rằng: "Ta sẽ tạo ra một vương quốc vĩnh hằng, lần sau khi anh đi ngang qua trần gian thì ý nguyện của ta sẽ mãi mãi truyền lại trên mảnh đất này, đó là sông biển bất tận, núi non hùng vĩ, mùa màng bội thu, người dân sống làm ăn yên ổn hòa bình."
Claykerrstie cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào nhân loại giống như con kiến bên cạnh đôi chân của mình với đôi mắt rồng vàng nóng chảy. Nhân loại mà hắn có thể giết bằng một ngón tay nhìn hắn không sợ hãi, hào hoa phong nhã, sặc sỡ lóa mắt.
"Nhân loại." Tiếng rồng như sấm rền, binh lính xung quanh đều sợ hãi bò trên mặt đất nhưng nhân loại kiêu ngạo lại càng ngẩng cao đầu hơn.
"Nói tên của cậu."
Bệ hạ lớn tiếng nói: "Đường Ẩn."
Ngay từ đầu, Claykerrstie đcũng không để tâm đến lời nói của Đường Ẩn, hắn thừa nhận nếu chỉ xét về sắc đẹp thì nhân loại đó quả thực có thể xếp hàng đầu nhưng việc tạo ra một vương quốc vĩnh hằng thực sự là không biết tự lượng sức mình.
Nhân loại quá yếu ớt, ngay cả những cự long cũng không thể tạo ra một vương quốc vĩnh hằng thì làm sao một nhân loại có thể làm được?
Dù không tin nhưng Claykerratie quá nhàm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949894/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.