Đường Ẩn trở về nhà mới với những bông hoa vách núi vừa mua, cánh cổng sắt của ngôi nhà mới đầy dây leo, khi vừa mở cổng đã thấy hoa tulip tím, trắng, vàng nở rộ góc sân, ban công tầng một và tầng hai đầy hoa, các nhánh hoa rủ xuống dễ dàng thu hút bươm bướm.
"Tại sao người nối nghiệp của anh lại kiêm luôn chức bán hoa rồi?" Đường Ẩn thoải mái nói với Lục Tước.
Merce là một trong những lí do khiến bọn họ chuyển đến nơi này, Lục Tước nói thiếu niên kia đã thức tỉnh thiên phú tương tự như cảm giác tuyệt đối cơ khí, sau này còn có thể thức tỉnh nhiều khả năng giống như Lục Tước.
"Có vẻ như nhóc ấy muốn lấy lòng sư mẫu tương lai." Lục Tước vừa để dây leo vận chuyển giỏ rau vào bếp, vừa mạnh dạn chiếm tiện nghi bằng lời nói.
Trái lại Đường Ẩn không ghét đứa trẻ đó, đối phương rất giống Lục Tước ở một số phương diện, cả hai đều là kiểu người sẽ vì một việc mà giở trò tâm cơ nhưng thủ đoạn cũng không thông minh lắm, vừa nhìn liền có thể nhìn ra mức độ nên sẽ không để cho người khác cảm thấy lòng dạ quá sâu.
"Vẫn cần anh dạy dỗ thêm." Đường Ẩn bắt đầu chăm sóc khu vườn nhỏ, năng lực dây leo giúp cậu thuận tiện trong việc xử lý thực vật, sau khi kiểm tra cây cỏ hoa lá, Đường Ẩn thở dài ngồi trên xích đu dưới gốc cây hoa, cầm quang não lên xem các chương trình phát sóng tin tức về các hành tinh khác nhau.
Cậu không quan tâm nhiều đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949891/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.