Lục Tước còn chưa phản ứng lại hoặc là nói hắn nghi ngờ mình bị xuất hiện ảo giác: "Ngài đây có là ý gì?"
Bàn tay được Đường Ẩn nắm lấy trở tay nắm ngược lại Đường Ẩn, nắm chặt như nắm bắt một giấc mơ có thể vuột mất bất cứ lúc nào.
Không, cho dù là trong những giấc mơ đẹp nhất cũng sẽ không xảy ra vở kịch như vậy.
Không phải Lục Tước không nghĩ tới mình có thể là chuyển thế của Permilia nhưng loại suy nghĩ này rõ ràng chỉ là ảo tưởng của bản thân, hắn làm sao có thể là người may mắn đó?
Đường Ẩn đoán dấu vân tay của Lục Tước sẽ để lại trên tay cậu, cậu đột nhiên phát hiện mình chưa từng tìm hiểu kĩ Lục Tước, khi cứu Lục Tước trên chiến trường, ý thức Lục Tước mơ hồ không rõ cũng nắm chặt tay cậu như thế này.
Người này luôn rất kiềm chế và giữ mọi cảm xúc xuống tận đáy lòng, theo một khía cạnh nào đó mà nói thì họ thực sự là một loại người.
Chỉ có điều khác biệt lớn nhất là, Lục Tước có tình yêu trong tim, một tình yêu chân thành đến mức sắp thiêu rụi cậu.
Yêu là một thứ rất đáng sợ có thể khiến Lục Tước từ một người rất mạnh mẽ và cứng rắn không thể phá vỡ trở nên tầm thường lại hết sức lo sợ suy tính thiệt hơn.
Đường Ẩn không muốn nhìn thấy Lục Tước trở thành bộ dáng này.
"Em nghĩ anh là chuyển thế của Permilia." Đường Ẩn nói khẽ.
"Làm sao có thể?" Hạnh phúc đến quá đột ngột khiến Lục Tước phủ nhận theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949889/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.