Đường Ẩn mang theo Lục Tước xuống đáy biển tiến vào một căn phòng vỏ ốc, Đường Ẩn đóng lại vỏ sò, trong phòng vỏ ốc có một chiếc giường mềm mại, Lục Tước biết thời biết thế ngã xuống giường, ỡm ờ nhìn Đường Ẩn: "Có phải ngài đưa tôi đến đây để làm chuyện đó không? Ở trước mặt mọi người không tốt lắm đâu."
Đường Ẩn khó hiểu nhìn Lục Tước: "Ở trước mặt mọi người mới tốt chứ."
Nụ cười của Lục Tước đông cứng lại, đôi mắt xanh đáng thương nhìn Đường Ẩn: "Ngài còn muốn để mọi người tham gia à?"
"Chẳng lẽ một mình anh có thể?" Ánh mắt Đường Ẩn có hơi nghi hoặc.
Lục Tước cũng không mảnh mai ngã ở trên giường vỏ sò nữa,việc này liên quan đến tôn nghiêm của hắn: "Đương nhiên."
"Nhưng trước đó không phải đã nói rồi sao, anh và Kerr sẽ cùng nhau hành động, dù sao anh vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh như kiếp trước, một người đối phó với rồng ảo ảnh và chiến tranh có phải hơi quá miễn cưỡng không?" Đường Ẩn muốn đảm bảo không thể có sai sót nhầm lẫn trong lần hành động này.
Sau khi cậu nói xong, Lục Tước im lặng trong ba giây: "... Ngài đã phát hiện tung tích của rồng ảo ảnh và chiến tranh?"
"Đây không phải là điều vô nghĩa?" Đường Ẩn cũng ngồi ở trên giường vỏ sò: "Nếu không tôi tìm anh làm gì?"
Lục Tước rơi vào im lặng lâu hơn: "... Yuanna còn chưa hát bài kia, làm thế nào mà ngài phát hiện ra?"
Điều khó giải quyết nhất của rồng ảo ảnh và chiến tranh là khả năng cải trang của hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949881/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.