Đường Ẩn mở quang não không tránh Lục Tước, cậu cũng không ngại Lục Tước tiến lên xem, lúc này khóe miệng Đường Ẩn co giật sửa lại: [Đừng gọi tôi là chồng, gọi tôi là Đường Ẩn.]
Thú vương: [Em có thể gọi anh là A Ẩn không?]
Vẻ mặt của Lục Tước đang xem ở một bên trở nên ngưng trọng, dù chưa gặp bao lâu nhưng hắn đã cảm nhận được thực lực mạnh mẽ của thú vương này.
Đường Ẩn vô tình nói: [Không thể.]
Thú trương: [Dạaaa.]
Thú vương: [Mèo con ngoan ngoãn ngồi xổm.jpg]
Thú vương: [A Ẩn tìm em có chuyện gì không? Nếu có thể giúp em chắc chắn giúp, đừng giải quyết ân tình gì đó, chỉ cần A Ẩn có thể nhớ rõ em là được rồi.]
Vẻ mặt Lục Tước càng thêm nặng nề chỉ khi đối mặt với đàn anh, hắn mới có thể cảm nhận được tài nghệ kém cỏi của mình, cấp bậc thua xa.
Đường Ẩn: [Gọi Đường Ẩn.]
Thú vương: [Mèo con gõ đầu.jpg]
Thú vương: [Em xin lỗi, em vẫn luôn thầm gọi anh là A Ẩn trong lòng, gọi như thế mấy năm rồi bây giờ không đổi được.]
Thú vương: [Hôm nay anh tìm tới em, em rất vui đó.]
Lục Tước nhìn vẻ mặt của Đường Ẩn, thấy lông mày nhíu chặt của Đường Ẩn khẽ buông lỏng, quả nhiên Đường Ẩn thích ăn kiểu chiêu trò trà xanh này.
Nhưng mà mỗi lần hắn hóa thành trà xanh, Đường Ẩn đều nhịn cười, lúc đầu không nhịn được cười đến không đứng thẳng được nhưng về sau thành thạo hơn một chút thì Đường Ẩn có lúc không cười nhưng thỉnh thoảng hắn lại nói mấy câu đại loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949862/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.