Lúc dấu ấn đầu tiên được in xuống, Lục Tước cảm nhận được mối liên hệ không thể giải thích được giữa hắn và Đường Ẩn và hắn dường như đã tiến gần hơn một bước với huyết tộc này.
Loại cảm giác này thật huyền diệu khó giải thích.
Quản gia tỉnh dậy từ trạng thái mất kiểm soát, ông quỳ xuống đất nói nhỏ: "Tôi đã xúc phạm ngài, sẵn sàng chịu phạt"
Vẻ mặt Đường Ẩn rất nhợt nhạt, cậu chống đỡ đầu suy nghĩ một hồi: "Vậy thì tháng này phạt ông mất tư cách hầu hạ cá nhân."
Hầu hạ cá nhân bao gồm một loạt các công việc phức tạp như pha trà, mát xa, đánh thức... nói theo nghĩa nào đó của Đường Ẩn thì cậu đang giảm bớt gánh nặng cho quản gia nhưng quản gia lại lộ ra vẻ mặt long trời lở đất.
Trong lâu đài tối tăm và không có sự sống này, mỗi ngày chỉ có cách gần nhìn khuôn mặt của ngài thân vương thì mới có thể khiến ông cảm nhận được hơi ấm.
"... Vâng." Quản gia run giọng nói: "Vậy tiếp theo ai sẽ hầu hạ ngài?"
"Lục Tước."
Dù trong lòng quản gia đã đoán trước việc này nhưng vẫn không kiềm chế được lòng ghen tị, ông vô cùng đau đớn nhìn Lục Tước như một con chó già nhìn một con chó đi lạc từ bên ngoài chiếm ổ chó của mình, ăn thức cho chó của mình, đeo vòng cổ cho chó mà nó không có mà cuối cùng chiếm luôn chủ nhân của mình!
"Lục Tước không có kinh nghiệm hầu hạ ngài." Quản gia cố thay Lục Tước.
Cho dù là ai ở đây phục vụ ngài ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949855/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.