*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tay Lục Tước ràng buộc eo Đường Ẩn, hắn ôm rất chặt, cho dù có kiên nhẫn như Lục Tước thì đối với hắn đau đớn trên người một ngày như bằng một năm.
Người thẩm vấn hắn đã tiêm cho hắn một lọ thuốc cải thiện độ nhạy cảm với cơn đau, hiệu lực của lọ thuốc này vẫn chưa kết thúc, nâng nỗi đau vốn dĩ không thuộc về con người lên địa ngục, chỉ khi bị Đường Ẩn hút máu, tất cả đau đớn mới rời hắn mà đi.
Người ôm lấy hắn thật mềm mại, làn da vô cùng tinh tế, người được hắn ôm có mái tóc đen dài, đôi môi đỏ như máu, nước da trắng như băng, sự tương phản màu sắc mãnh liệt tụ lại trên khuôn mặt làm cho người ta say mê này, giống như một bông hoa bất tử được tưới bằng máu, sự thối rữa trong xương tạm thời được bao phủ bởi sức sống nóng hổi sinh động ——
Cho dù là ác ma, cũng làm cho hắn quyến luyến loại ôm ấp này.
Đôi mắt màu xanh thẳm cuối cùng cũng nhắm lại, đầu của Lục Tước rơi vào trên vai Đường Ẩn, mà hai tay kia vẫn còn ôm chặt Đường Ẩn.
Đường Ẩn để cho Lục Tước ôm mình, cậu chỉ mới nếm thử còn chưa được uống đã nghiền thì lúc này mùi hương vương vấn bên chóp mũi, Đường Ẩn hơi cúi đầu, răng nanh rơi vào vết thương trên cổ Lục Tước.
Đường Ẩn hé môi, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm đi giọt máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-cua-toi-trai-rong-toan-tinh-te/949841/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.