Nửa đêm tại phòng bệnh của Tiểu Khiết, cô đang nằm ngủ say trong lòng anh, điện thoại đặt trên đầu giường vang lên.
"Tít...tít...tít". Trần Gia Kiệt cau mày, vội cầm lấy điện thoại nhấn nút nghe sợ cô tỉnh giấc.
- "Có chuyện gì vậy?" Là Trịnh Ly, không biết nửa đêm gọi cho anh có chuyện gì?
Bên kia, bà Doãn đưa ánh mắt khích lệ nhìn Trịnh Ly, cô ta ấp úng nói.
- Kiệt, bác gái...bác gái nửa đêm lên cơn đau tim, anh mau đến đây đi."
Trần Gia Kiệt ngồi dậy :"Tôi biết rồi, em chăm sóc bà ấy giúp tôi, tôi sẽ đến ngay."
Anh tắt máy rồi mặc áo khoác vào, trước khi rời khỏi phòng anh quay lại hôn lên trán cô, đưa tay ngắt nhẹ má cô.
Trần Gia Kiệt lái xe đến biệt thự của bà Doãn, anh đi lên phòng.
Trịnh Ly đang ngồi cạnh đầu giường của bà, thấy anh đến cô đứng dậy.
- "Kiệt, anh đến rồi sao?"
- "Mẹ tôi thế nào rồi?" Anh hỏi.
Trịnh Ly nhìn bà, cách này thật hữu dụng :"Bác ấy đã đỡ hơn nhiều rồi, cũng muộn rồi hay anh ở lại đây nghỉ ngơi đi rồi sáng mai sẵn đến công ty luôn."
Anh bỏ qua lời nói đó, đi về phía bà Doãn :"Mẹ, mẹ thấy thế nào rồi?"
Thật ra anh biết bà đang sắp xếp chuyện anh và Trịnh Ly, anh biết nhưng vẫn đến là vì anh muốn nói rõ chuyện này để họ không cần hao tâm tốn sức nữa.
Bà Doãn lắc đầu :"Ta khỏe hơn nhiều rồi."
Trần Gia Kiệt quay đầu lại nhìn Trịnh Ly :"Em xuống bếp làm tí gì đó đi, tôi muốn ăn."
Trịnh Ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ca-co-the-em-toi-deu-thich/543280/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.