Tiểu Nguyệt có chút nghẹn lại, thế nhưng không vội mà lập tức sai mấy tên lính đi ra ngoài trước, căn bản vì nàng không muốn quá nhiều người chứng kiến bộ dáng ủy mị này của nàng, đám quân lính thấy quận chúa ra lệnh thì một câu không dám trái, lục tục kéo nhau đi ra ngoài hết, lúc này tiểu Nguyệt mới tiến lại phía trước mặt Dương Vũ, hắn thấy như vậy thì liền nhắm mắt nhăn mặt, chuẩn bị tâm lí cho mấy cái tát trời giáng của nàng, thế nhưng không theo những gì hắn nghĩ, không có cái tát nào cả, chỉ cảm giác được một chút gì đó đang siết chặt thân thể nhưng lại ấm áp vô cùng, Dương Vũ từ từ cảm nhận được một mùi hương của nữ nhân, từ từ mở mắt ra thì thấy nàng ta đã ôm chầm lấy mình, trên mặt hai dòng lệ không ngừng tuôn
-tên đạo sĩ thối, ngươi còn đau không?
Dương Vũ có chút cứng họng, nhìn lại phía Lệ nhi một cái, vẻ mặt có chút khó sử thế nhưng xem ra Lệ nhi cũng không mấy phiền lòng, lúc này mới ấp úng trả lời
-thương thế cũng đã lành…chỉ là tay trái hơi đau một chút
Tiểu Nguyệt nghe vậy thì càng cảm thấy sót xa, càng xiết chặt hắn hơn, nói vài lời trách móc, thật tình Dương Vũ chưa từng rơi vào hoàn cảnh này, nhất là đối với nước mắt của nữ nhân thì càng làm hắn khó sử, suy đi tính lại không biết làm sao nên đành mặc kệ, lúc này từ ngoài cổng lại vọng vào tiếng của một người khác, nghe qua rất quen thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/but-ki-huyen-mon/3282527/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.