Từ từ bước từ trong quan tài ra nghe ngóng một chút, thấy từ phía cửa chính có tiếng lạch cạch như là đang khóa cửa thì mới thở phào nhẹ nhõm, tiến ra phía cửa hậu tính mở cửa đi ra thì lại nghĩ đến việc mình đi ra ngoài thì lấy ai đóng then từ bên trong cho mình đây, lắc đầu nghĩ không ổn, lại nhìn qua phía bờ tường lúc đầu hắn nhảy xuống thì khẳng định chẳng còn cách nào khác. đành lại lấy móc sắt ra, lần này dĩ nhiên là phải cẩn trọng hơn, sau khi quăng móc lên trên tường thì không vội leo lên, lấy từ trong túi ra hai lá phù ném vào vùng đất lầy kia rồi mới nhún chân đạp lên trên tường, đúng như hắn nghĩ mấy bàn tay kia lại thò lên tính năm lấy chân hắn kéo xuống, vì đã chuẩn bị trước nên hắn khẽ mỉm cười, trong miệng hô chú ngữ
“ địa ngục liệt hỏa
tham khai diệt ma
Chu tà“
Dứt lời thì hai lá phù kia bùng cháy mang theo một ngọn lửa xanh lục cháy phừng phừng lan tới mấy cánh tay kia, lập tức đốt cho chúng bốc cháy dữ dội theo đó là tiếng sèo sèo và một mùi hôi thối kinh khủng, sau một hồi bị đốt thì mấy cánh tay kia rụt trở lại lòng đất, ngọn lửa cũng tắt, mọi thứ trở về bộ dáng ban đầu như chưa có chuyện gì sảy ra, Dương Vũ thấy vậy thì tự tin cười nhếch một cái rồi leo lên tường ra ngoài, trong lòng tự nhủ rằng tại sao trên đời lại có một pháp sư thông minh như ta.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/but-ki-huyen-mon/3282496/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.