Một thân đầy vết thương Rim rời khỏi Ngũ lầu và tìm đến mấy cái quán ven đường. Trời vẫn chưa ngớt mưa, cũng đã gần 6h sáng rồi, Rim vừa bước đi vừa lẩm bẩm hát mấy câu thoại thành giai điệu rất vui thích.- Tích tắc....tích tắc....đồng hồ đã điểm 12h đêm rồi. Thời khắc giao nhau là đây. Lạch cạch....lạch cạch......tiếng đục đẽo không ngừng vang lên. Hãy mang linh hồn của bạn đặt vào trong thân xác trống rỗng này. Hãy cùng tôi chung nhịp đập và nhìn ngắm một thế giới tươi đẹp. Dolly Dolly Dolly....những búp bê kiêu sa xinh đẹp. Dolly Dolly Dolly....những búp bê giết chóc đáng sợ....
- Không nên hát một bài như vậy ở đây.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, Rim nhoẻn miệng cười, cô cầm wagasa trong tay quay người lại nhìn người đối diện. Cả hai cùng đứng nhìn nhau, cùng yên lặng. Một người mỉm cười, một người lạnh lùng vô cùng. Rim tiến tới dơ cao wagasa che cho cả hai đứa, cánh tay còn lại cô vòng lấy ôm thật chặt người đứng trước mặt mình kia.
- Rim nhớ anh.
- Cảm xúc sẽ hủy hoại bản thân.
- Ừm, nhưng em vẫn nhớ, vẫn rất yêu anh.
Rim vẫn không buông người trước mặt, sau bao năm cô vẫn nhớ được gương mặt này. Vẫn là vẻ đẹp trai cuốn hút cùng một sự ấm áp lạ thường mà không ai có được ngoại trừ anh. Rim đã sống để tìm kiếm anh, Rim đã làm mọi thứ chỉ để được sống cùng anh. Rim muốn lúc này được ôm anh thật lâu một chút.
- Em sẽ làm mọi cách để có thể trở về. Xin hãy chờ em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bup-be-giet-nguoi/149584/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.