Sáng hôm sau, Rim mặc đồng phục của trường mẫu giáo ở cách khu nhà một dãy phố đứng ở cổng đợi Sakura đến. Dù sao cũng không thể mặc nhỏ này được. Nhìn đồng hồ trên tay mình Rim bất giác thở dài một cách kì lạ. Sakura lúc đó hớt hải chạy đến rồi đứng đó thở dốc.- Ngu ngốc.
- Hì hì, tớ dậy muộn sợ cậu đợi lâu nên chạy gấp.
Sakura cười sau đó cùng Rim đi nhà trẻ. Thật đúng là điên rồ khi một đứa trẻ như Rim lại phải đi cái nhà trẻ đó. Mà thôi đôi khi bình thường chút lại hay. Cả hai đứa đi với nhau mà không hay có người theo sát mình. Đến nhà trẻ rồi, hai đứa thay giày sau đó đi vào.
- Haha, hết tóc hồng giờ có thêm đứa tóc bạc sao?
Mấy đứa này cứ thế mà chọc nghẹo hai cô bé có mái tóc lạ. Rim đứng bên cạnh cô giáo nhìn cả lớp này.
- Cả lớp, đây là bạn Rim Baron, từ nay sẽ học cùng chúng ta. Các em nhớ giúp đỡ bạn.
- Rim Baron? Cái tên kì quá.
- Hahahaha......
Lũ trẻ này lại cười rộ lên, Rim chẳng quan tâm đi về chỗ trống duy nhất bên cạnh Sakura mà ngồi. Nhà trẻ hết dạy bọn nhóc đếm rồi lại nhảy múa và hát. Rim chẳng buồn tham gia nhưng là bị Sakura lôi kéo. Cuối cùng cũng đến giờ về, Rim đã đi trước làm cho Sakura được một phen chạy đi tìm. Đến con hẻm đằng trước Sakura thấy một cái bóng tưởng Rim liền tươi cười chạy đến nhưng ngay lập tức kinh hãi.
- Á........
Sakura hét lên rồi chạy toán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bup-be-giet-nguoi/149574/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.