Tiếng nói trong vắt của Tiểu Kiệt giống như hòn đá bị quăng vào trong nước, khơi lên tầng tầng gợn sóng. Nhịp tim đập của Lạc Diệp và Khâu Phong đều đột nhiên tăng nhanh.
Lưỡi cuộn lại ở giữa khoang miệng, Lạc Diệp mất cả buổi mới ổn định lại cảm xúc của mình không có lớn tiếng truy hỏi. Trong lòng bàn tay ra mồ hôi, bà cụ Trương có lẽ thấy được người phụ nữ này nhưng không có miêu tả kỹ hơn. Bây giờ Tiểu Kiệt thấy được, bọn họ có thể lấy được tin tức gì từ chỗ này của thằng bé đây? Có lẽ cho dù đã biết người đó là bộ dạng gì thì cũng hết cách như nhau, nhưng mà cũng có thể sự tình sẽ có tiến triển lớn.
“Cô ta…. hình dạng thế nào?” Ngồi xổm người xuống, để bản thân ở vị trí càng thấp hơn so với Tiểu Kiệt ngồi trên giường, Lạc Diệp dùng tay nắm lấy cánh tay Tiểu Kiệt, cố gắng bình tĩnh hỏi, tay anh đang phát run, rất sợ khống chế không được sẽ nắm đau đứa nhỏ.
“Tóc rất dài, rối tung”, ánh mắt đen sáng bóng của Tiểu Kiệt nhìn thẳng vào Lạc Diệp, nhóc căn bản không cần nghĩ lại, bởi vì ký ức đã gặp này quá mức khắc sâu, “Ánh mắt đen đen”, Tiểu Kiệt lấy hai tay ở trên hai mắt của mình ra dấu một chút, “Miệng hồng hồng, trên mặt cũng bẩn bẩn, váy cũng rách tung tóe, không đẹp chút nào. Em vốn trốn ở cầu thang trên lầu, sau đó nghe thấy tiếng động rất lớn trong nhà cha nuôi, chị gái kia tức giận. Sau đó em liền lén trốn xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buom-buom/116223/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.