Mãi đến tháng Mười Hai năm Vĩnh Tế thứ nhất, tuyết mới bắt đầu rơi.
Lúc Tô Tấn bị người bên bộ Hình giải vào cung suýt lóa hết cả mắt vì sắc tuyết trắng phau.
Đã trăm ngày nàng chưa thấy mặt trời, trong ngục tối đâu có nắng, chỉ nồng nặc mùi xác thối. Ngày nào cũng có người bị bắt đi. Những người nàng từng quen, từng thân đều lần lượt bị xử tử.
Mỗi độ giang sơn đổi chủ lại hằn vết vào sử xanh.
Bộ đồ tù nhân lụng thụng khiến làn gió rét cắt da lùa vào tay áo, buốt thấu tận tim xương, khiến nàng chết lặng đi.
Tô Tấn ngước mắt nhìn vào chốn cung sâu, ấy là nơi Chu Nam Tiễn bị cấm cố. Cung Minh Hoa tráng lệ thuở trước giờ đã hoang tàn đổ nát, nom chẳng khác gì một vị đế vương thốt nhiên già nua héo hắt ngay lúc còn ngời xuân.
Xem ra lời đồn ba ngày trước là thật: Cung Minh Hoa đã bị cháy.
Nội thị mở cổng điện Phụng Thiên ra, hô vang:
- Dẫn tội thần Tô Tấn vào!
Người trên điện bỗng quay người lại, xiêm y và mũ mão đen khiến mặt mày người nọ càng thêm sắc bén, khí thế càng thêm lạnh lẽo đáng sợ.
Đây mới là Liễu Triêu Minh đích thực. Tô Tấn chợt thấy thật nực cười, không ngờ thuở mới gặp đã từng nghĩ chàng là bậc quân tử sánh ngang ngọc quý, xưa nay chẳng có trên cõi trần.
Giờ biết gọi chàng là gì đây? Thủ Phụ đại nhân ư? Hay Nhiếp Chính Vương? Không, chàng đã dìu một kẻ ngu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buoi-ngau-gap-mua-ra-rich-giang/2789394/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.