Bác sĩ Erickson bước vào thốt lên một tiếng “Chào" cho toàn thể rồi nhìn tôi.
- Hình như tôi có biết ông. A tôi nhớ rồi. Đây là nhà cung cấp nguyên vật liệu cho chúng tôi, loại xác chết…!"Gặp Bowman rồi đi tới cõi âm", khấu hiệu của ông là thế phải không?
Nhận thấy lối khôi hài của ông ta không làm tôi nhếch mép, ông vội nói tiếp:
- Kiểu khôi hài đen của tôi không hề hấn gì tới ông, dở quá. - Ông ta đập mạnh vào vai tôi. - Thật ra thì người ta phải thưởng cho ông mới được. Không có ông, cảnh sát có cảm giác như lãnh lương mà cứ ngồi chơi xơi nước. - Ông ta quay sang những người kia. - Hừ, tôi thấy hình như các ngài đây lại cũng không hiểu nổi khôi hài. Thật đáng tiếc…! - ông quay sang biện lý. - Ông có đọc báo cáo của tôi về Joe Wanaker không?
Webster trả lời:
- Chỉ liếc sơ qua thôi, không có thì giờ nghiên cứu kỹ.
Erickson la lên:
- Chuyện đáng nực cười! Không có thì giờ đọc kỹ! Thế thì ai thọc dao trong mình tôi thúc hối? Ai buộc tôi phải thức tới hai ba giờ sáng để làm cho xong? Hay là văn chương trong bản báo cáo của tôi không đủ cho ông thưởng thức?
Webster vẫn cứ tiếp lời:
- Này bác sĩ, nhờ ông trình bày gọn về trường hợp của Joe, rồi sau đó chúng tôi xin nghe ông nói về trường hợp của Cole.
Erickson nhăn mặt..
- Vậy là ông còn muốn gấp hơn chuyện kia nữa… - ông ta thở dài. - Thôi cũng được. Joe quá cố bị chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buoi-hen-cuoi-cung/34202/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.