Lăng Bác Kim đoán âm lượng của chủ xe sẽ để Thường Trấn Viễn nghe thấy, nhưng không ngờ hắn lại hỏi huỵch toẹt ra như vậy, cười làm lành, “Anh Triệu ảnh nói giỡn, sư phụ đừng để bụng.”
Thường Trấn Viễn nói, “Tôi rất chờ mong lời nói giỡn của anh ta.”
Lăng Bác Kim vặn nắp, nghe vậy đưa chai nước khoáng tới trước mặt Thường Trấn Viễn, cười nói, “Hay là em hầu sư phụ uống nước nhé?”
Thường Trấn Viễn hạ mắt nhìn miệng chai.
Lăng Bác Kim phát hiện mình đùa không buồn cười cho lắm, nâng chai ở lưng chừng không, không biết nên tiến một bước hay là lùi một bước. Vừa vặn xe phía sau bóp còi, cậu mới nhận ra xe đằng trước chuyển động, lập tức rụt tay về vặn chặt nắp chui vào ghế lái, khởi động ô tô đi về trước.
Tiểu Lộ đang đấu địa chủ hừng hực khí thế, thấy có người lái xe thì càng dành trọn tinh thần vào công cuộc đấu tranh lật đổ giai cấp tư sản.
Đoàn xe chuyển động ì ạch, song con đường cũng dần dần thông thoáng.
Tiểu Lộ cuống lên, liếc miết về phía xe cảnh sát, sợ sểnh ra cái là mất hút.
Lăng Bác Kim cười nói, “Nếu liệng Tiểu Lộ đi thì sao đây?”
Thường Trấn Viễn nói, “Một mình cậu hầu tôi tới thành phố D.”
Nụ cười của Lăng Bác Kim trở nên khổ sở, “Sư phụ, câu đó em có nói đâu.”
Thường Trấn Viễn, “Anh ta bất bình thay cho cậu.”
Lăng Bác Kim mím môi, vẻ như không biết nên đáp lời thế nào.
Thường Trấn Viễn nhìn sườn mặt trẻ trung của cậu, chợt ý thức được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buoc-nham-duong-ngay/1333600/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.