Sau buổi chiều, ông bà chủ nhà trọ lập bàn hương cúng bái. Đêm hôm ấy, Từ Viên cảm thấy tinh thần được an ủi, vì mệt mỏi từ những hôm trước nên anh đi ngủ sớm, bên ngoài ánh trăng len lỏi qua từng ô lỗ gió vào trong phòng, lúc này chỉ có tiếng côn trùng rên rỉ như những bản nhạc. Đêm nay mưa gió cũng không còn tạo ra những âm thanh kinh hoàng, không gian có lúc tĩnh mịch đến lạ thường.
- Từ Viên!Từ Viên ơi!
Có tiếng gọi anh, Từ Viên đã ngủ nhưng thính giác vẫn nhắc nhở có ai vừa gọi mình, Từ Viên bất chợt bật dậy, anh lấy ngón tay dụi khóe mắt, đôi mắt cay xè, nhìn trong phòng không có gì, anh nghĩ chắc do anh ngủ mơ, Từ Viên mở cửa phòng ngồi nhìn ra trước sân, anh châm lửa hút một điếu thuốc lá, làn khói thuốc tuôn ra bay phất phơ mờ mờ, ảo ảo. Từ Viên nhìn ra rặng dây trầu bà ở hàng rào, gần đó có một cái bóng người đứng im một chỗ, Từ Viên lại đưa tay lên dụi hai khóe mắt và dập tắt điếu thuốc đang hút dở, anh nhìn lại nhưng không thấy cái bóng đó nữa, nghĩ mình bị hoa mắt, anh đứng lên đóng cửa phòng rồi vào giường tiếp tục giấc ngủ mới.
- Á!
Một tiếng kêu lớn như xé tai, Từ Viên đang mơ màng, lại một lần nữa anh giật mình nảy người bật dậy, nhìn xung quanh mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có một tiếng kêu chẳng biết thật hay mơ nhưng khiến anh toát mồ hôi, anh lấy tay vỗ nhẹ vào trán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buoc-chan-dem/2130268/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.