“Bụi Hoa nằm sâu trong một con ngõ ngoằn ngoèo với hai bên là những ngôi nhà ngói đỏ mang đậm hơi thở Á Đông. Nó là một cái tiệm cà phê sách nổi tiếng, nếu không muốn nói là rất nổi tiếng trong cộng đồng những người đam mê sách cổ. Bụi Hoa có diện tích không hề nhỏ, dày đặc những chiếc kệ sách cao chạm trần chứa đầy sách cổ. Số lượng sách ở đây phong phú đến mức chưa từng làm thất vọng bất cứ vị khách nào ghé đến với mục đích tìm kiếm một thứ sách hiếm nào đó.
Chủ của Bụi Hoa đã ngoài bảy mươi, là một tiến sĩ toán học đã về hưu, được mệnh danh là lão già thông thái nhất thành phố Đà Nẵng. Ông thường đeo một cặp kính gọng sắt màu đồng, ngồi ở một chiếc bàn kê cạnh cửa sổ với xung quanh là chi chít những quyển sách dày cộm. Mấy năm nay, suốt từ lúc tiệm sách mở cửa vào sáng sớm cho đến lúc đóng cửa vào xế chiều, ít khi nào người ta thấy ông rời khỏi vị trí đó. Công việc trông coi cái tiệm, ông giao hết cho cô cháu gái của mình.
Cháu gái của ông lão là một cô gái kỳ lạ. Cô thường buộc tóc thấp sau gáy, hững hờ một vài sợi tóc hai bên mai. Dù trời nắng hay mưa, cô luôn khoác một chiếc áo màu đen dài tới tận mắt cá chân, thân hình nhỏ bé lọt thỏm giữa chiếc áo rộng thùng thình. Mặc dù vậy, tất cả những người ghé chân qua Bụi Hoa đều có chung một suy nghĩ, rằng cô gái đó toát lên vẻ cuốn hút khó cưỡng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/4676/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.