Sau khi Hải Đăng rời đi vì còn phiên làm việc vào buổi chiều, Mộc Chi vẫn ngồi lại quán cà phê. Cô vẫn chưa hoàn toàn trấn tĩnh để có thể nhận định mình sẽ làm gì tiếp theo. Cô mở điện thoại, lên mạng tra cứu thêm thông tin về vụ án Nam Thịnh. Chỉ sau một cú kích, hàng loạt những bài báo nối đuôi nhau xuất hiện. Nội dung viết trong đó đều tương tự như những gì Hải Đăng kể, biết bao nhiêu từ ngữ chì chiết đay nghiến đều được sử dụng để miêu tả ba của Nam Khang.
Mộc Chi không biết mình đã đọc hết bao nhiêu bài báo, cho đến khi Nam Khang gọi đến, cô mới dừng lại. Cô bắt máy, nhưng không hề lên tiếng.
- Em đang ở đâu? – Anh hỏi.
Sau khi cô đọc địa chỉ của quán cà phê, anh nói:
- Ở đó đợi anh.
Cô “vâng” một tiếng rồi cúp máy.
Cô cứ ngồi thẫn thờ như thế cho đến khi Nam Khang xuất hiện và ngồi xuống trước mặt cô.
- Em không tìm được dây chuyền? – Anh hỏi sau khi quan sát biểu cảm của cô. Anh đã về trại trẻ và được mẹ Dương kể lại sự việc.
Mộc Chi lắc đầu:
- Bị bán đi rồi anh ạ.
- Em đã lấy thông tin người mua chưa?
Mộc Chi gật đầu.
- Đưa cho anh.
Cô yên lặng lục túi, lấy mảnh giấy được ông chủ tiệm đồ cổ ghi cho rồi đưa cho anh. Nam Khang nhìn sơ qua rồi cất vào túi áo vest, sau đó nói:
- Anh đưa em đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bui-hoa-yeu-em-hon-ca-mau-mat/2411466/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.