Lần đầu đến Mũi Tàu khiến tôi rất thích thú. "Bãi biển MũiTàu trải dài, cát trắng phau phau. Biển xanh ngắt... Mùa này vắng khách, vì đã hết mùa du lịch...
Tôi ngồi ngắm biển, bồi hồi.. Sóng vỗ dồn dập, hàng phi lao reo hát.Rồi tôi lang thang đi dọc bờ biển. Và lên đồi cao, ở đó, tôi chợt nhìnthấy một ngôi mộ cổ, làm bằng đá ong. Trên mộ, có một pho tượng đá, tạchình đức con nít đang ngồi.. Tôi xoa đầu đứa bé, lẩm bẩm:
- Lạ nhỉ, sao trên ngôi mộ cổ lại có hình đứa bé đang ngồi? Nó cóliên hệ gì với người dưới mộ. Nhìn nó tội nghiệp quá, hình như đang chờai. Hay dưới mộ là mẹ nó...
Tôi đứng thừ một lúc, rồi quay đi... Chiều đó tôi lại ra biển. Buổichiều êm dịu.Hoàng hôn như chiếc áo màu tím choàng lên mặt biển. Cà mộtvùng tím biếc. Đêm xuống rất nhanh. Cuối cùng chỉ còn ánh sáng mờ. Ánhsáng của cát trắng.
Bất chợt, tôi thấy đứa bé chạy tung tăng trên cát, hai tay giơ cao,như vẫy vẫy... Tôi bước lại, đứa bé ôm chầm lấy tôi, tôi ngạc nhiên.
- Kìa, cháu là con nhà ai, mới có non một tuổi, mà đã ra biển rồi? Cháu không sợ sóng gió à?
Đứa bế lanh lảnh:
- Cháu chẳng sợ gì cả, cháu quen rồi. Biển đẹp quá chú nhỉ?
Tôi cười:
- Cháu còn bé mà đã biết yêu biển rồi, kể ra cũng gan dạ thật. Thế chiều nào cháu cũng ra biển à...
Đứa bé rổn rảng:
- Ngày nào cháu cũng chơi với biển hết. Dù cháu không phải là dân miền biển...
Tôi hỏi:
- Thế nhà cháu ở đâu?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-tranh-chet-choc/143308/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.