Tuy rằng trước đó không một đạo chỉ dụ, chẳng một phong thiệp bái phỏng, đối với việc Cố Uyên đường đột đến thăm, Nguyên Lễ lại không hề lấy làm kinh ngạc.
Thấy Cố Uyên không hề từ chối mà dường như còn vội vã uống cạn ly cà phê mà thị nữ dâng lên, hắn cũng chỉ điềm nhiên vừa cười vừa uống trà. Đợi đến khi Cố Uyên nhắm mắt dưỡng thần một lát, sắc mặt đang từ trắng bệch dần chuyển hồng hào, hắn mới đặt chén trà xuống, khẽ cười: "Cố đại nhân vội vàng ghé thăm, có điều chi sao?"
"Thế tử muốn gì, chi bằng cứ mở lòng mà cầu cạnh đi."
Cố Uyên chợt mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh đến chưa từng có, ánh nhìn lạnh buốt sống lưng ấy đi kèm với giọng nói bình tĩnh và kiên định, khiến người ta ngỡ như nàng mới là kẻ tài tình sắp đặt mọi chuyện.
Nguyên Lễ bất giác khựng lại: "Cố đại nhân nói như vậy, ta không hiểu. Người đến thăm là đại nhân, sao lại nói ta có ý cầu cạnh gì cơ chứ?"
Cố Uyên lạnh mắt liếc nhìn chiếc ly không trên bàn: "Thế tử thực sự không biết thứ bên trong là gì?"
"Có thể là gì chứ?" Lòng Nguyên Lễ đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn là vẻ xuân phong mãn diện: "Chẳng qua là một thứ lương dược từ Tây Dương mang đến xứ ta để giúp tỉnh táo phấn chấn thôi mà."
"Khiến hình hài khô héo, mê loạn tâm trí, một khi đã dính vào thì đến chết mới thôi – thứ thuốc như vậy mà cũng có thể coi là lương dược?"
Nguyên Lễ lộ ra vẻ mặt kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294559/chuong-80-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.