Trình Tố lúc này đang ở lầu Phúc Khánh.
Nàng ta ngồi cách một bàn, nhìn thẳng vào Cố Uyên một lúc, nở nụ cười mỉm, rồi đưa chén rượu lên trước: "Cố Uyên, ngươi và ta cũng có thể coi nhau như cố nhân, lâu ngày gặp lại đáng lẽ phải vui mừng mới phải, sao vẫn cứ giữ bộ dạng như đang đối mặt với đại địch thế kia? Ta đã dạy ngươi rồi, dù là đứng trước đại địch thì cũng phải thanh sắc bất động, cử trọng nhược khinh, đó mới là bản lĩnh chân chính, mới có vài năm mà ngươi đã quên sạch rồi sao?"
Cố Uyên vẫn im lặng, trong lòng cân nhắc cẩn thận rồi mới mở lời: "Tiên sinh gọi ta lên lầu chỉ vì những lời này thôi ư?"
Trình Tố ngẩn ra một chút rồi cười khẽ, lắc đầu: "Tính tình vẫn thẳng thắn như thế nhỉ? A Uyên, giờ ngươi đang ở Loan Nghi ty, chẳng lẽ không ai dạy ngươi rằng lời nói phải thong dong, khí độ phải hòa hoãn, giấu kim trong bông mới thể hiện được khí độ đại thần?" Thấy Cố Uyên lại im lặng mà không đáp lời, nàng ta lắc đầu rồi uống cạn chén rượu: "Tiểu A Uyên, nể tình ngươi còn gọi ta một tiếng tiên sinh, ta khuyên ngươi thêm một câu nữa - Bây giờ ngươi mà không rút thân ra khỏi vũng lầy này thì e rằng có hối hận cũng không còn kịp đâu."
"Chuyện của Lã sư huynh, ta biết là do tiên sinh làm." Cố Uyên ngẩng đầu, nghiêm sắc nhìn Trình Tố: "Hắn là ngoại thần, không quen thuộc chuyện nội cung, với tính cách của hắn thì cũng sẽ không cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294555/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.