Cố Uyên vừa theo Hứa ma ma ra khỏi cửa điện thì Hoàng đế đã hối hận.
Mặc dù nghe khẩu khí của Hứa ma ma thì có thể thấy Thái hậu dường như đã xóa bỏ thành kiến với Cố Uyên, nhưng chừng nào còn chưa nghe chính miệng Cố Uyên nói thì sự bất an trong lòng Hoàng đế vẫn như đám cỏ xuân chưa cháy hết, thỉnh thoảng lại vươn lên.
Ngài ăn bữa trưa mà chẳng thấy ngon, lại gọi Ngụy Phùng Xuân vào hỏi han, thấy hắn cũng chẳng nắm được đầu đuôi liền nhíu mày: "Cái đồ ngốc nhà ngươi! Hứa ma ma không chịu nói thì ngươi không thể hỏi người đi bên cạnh bà ấy à?"
"Nô tài có hỏi rồi, nhưng mà Cố nữ quan kín miệng nhất thiên hạ hay sao ấy, thật sự là không hỏi được gì cả ạ!" Ngụy Phùng Xuân trưng ra cái mặt như đưa đám, "Nô tài còn hỏi cả Ngụy đại nhân bên Thái y viện cơ mà. Ngụy đại nhân nói lúc vào điện ông ấy thấy Cố nữ quan đang đứng sau án thư chép kinh, không thấy có gì khác lạ cả, cũng không có vẻ bị làm khó dễ hành hạ gì."
"Mẫu hậu cũng không phải kiểu người không biết phải trái." Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm một câu, chắp tay đi đi lại lại trong điện mấy vòn rồi dặn dò, "Bảo Ngụy Phủ tối nay hãy đến sớm mà bắt mạch, trẫm sẽ tự mình hỏi ông ấy."
"Vâng." Thấy Hoàng đế ngồi xuống, lại bắt đầu phê duyệt tấu chương, Ngụy Phùng Xuân bưng chén canh lên, vừa mở nắp vừa giải thích, "Sáng nay Ngụy đại nhân có dặn Quan gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294552/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.