Ngôn từ của Hoàng đế tuy cứng rắn nhất mực nhưng hành động lại cẩn trọng như sợ làm tổn thương Cố Uyên.
Nguyên Gia khẽ chạm lên môi Cố Uyên một cái nhẹ như chuồn chuồn chạm nước, thấy Cố Uyên khẽ nhíu mày, nụ hôn thứ hai bèn chuyển xuống gò má, rồi lại ghé vào tai Cố Uyên, thì thầm thủ thỉ như đang làm nũng: "A Uyên, trẫm nhớ nàng."
Tục ngữ có câu 'anh hùng khó qua ải mỹ nhân', mà kể cả không phải anh hùng đi chăng nữa, với người mình thương thì làm gì có ai lại không mềm lòng? Hoàng đế đã hạ mình như vậy rồi, Cố Uyên cũng không thể nào tiếp tục giận dỗi hay căng thẳng nữa, thân thể khẽ lùi về sau, nắm chặt lấy tay Hoàng đế: "Thần cũng... thần cũng nhớ Quan gia. Chỉ là thần đã xuất cung, chi bằng Quan gia hãy để thần an phận làm một lương thần, nay quân thần tri ngộ một lần, xin Quan gia đừng nhắc tới chuyện lập Hậu nữa."
Một nét hoảng sợ lướt qua đôi mắt Hoàng đế, ngài siết chặt tay Cố Uyên: "A Uyên, nàng không tin trẫm ư? Nàng... không muốn ở bên trẫm ư?"
"Nếu thần không muốn ở bên Quan gia thì thần đã chẳng đến Loan Nghi cục làm thư lại." Ánh mắt Cố Uyên không hề né tránh, không hề nao núng hay hoảng loạn: "Thời gian qua thần đã ở nhà và suy nghĩ rất nhiều, Quan gia gánh trên vai xã tắc giang sơn, nay lại đã thân chính, chính là lúc nên dốc lòng trị quốc, không nên vì thần mà khổ tâm phí sức. Thần nay đã vào Loan Nghi cục, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294548/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.