Việc hầu hạ người bệnh quả là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, không phải ai cũng kiên nhẫn và dày dạn kinh nghiệm để làm được.
Ban đầu, trông Hoàng đế có vẻ không có gì bất thường, nhưng một lúc sau gò má ngài dần ửng đỏ, thân mình cũng trở nên bồn chồn bất an. Cố Uyên đưa tay ra kiểm tra thì thấy trán Hoàng đế đã nóng hổi, nàng vội thay cho ngài một chiếc khăn khác rồi sai cung nữ đến mời Viện chính Ngụy Phủ.
Thấy Ngụy phủ chỉ đặt ngón tay lên cổ tay Hoàng đế rồi nhíu chặt đầu mày, lòng Cố Uyên lập tức trùng xuống. Đợi Ngụy phủ thu tay, đi ra điện ngoài để cùng vị thái y trẻ tuổi bàn bạc kê đơn thuốc, bấy giờ nàng mới hạ giọng, hỏi: "Ngụy đại nhân, không biết Quan gia..."
Theo quy định, chỉ hoàng thân quốc thích và trọng thần mới có thể hỏi đến bệnh án của Hoàng đế, một cung nhân nhỏ bé mà dám nói những lời như vậy thì quả là mang tội bất kính, ý đồ bất chính. Ngụy Phủ ngước mắt nhìn Cố Uyên một cái, hơi trầm ngâm, rồi ra hiệu để chặn lời quở trách của viên Thái y trẻ tuổi đang đứng bên cạnh, vẫn dùng giọng điệu từ tốn, chậm rãi mà nói: "Quan gia có mệnh trời, ắt sẽ tai qua nạn khỏi."
"Vậy xin làm phiền ngài." Cố Uyên thở phào nhẹ nhõm, khuỵu gối thật sâu với Ngụy Phủ rồi quay vào trong.
Vị thái y trẻ tuổi kia đỏ bừng mặt, vẫn giữ dáng vẻ cương trực, thẳng thắn chất vấn: "Ngụy đại nhân, sao ngài lại có thể đối xử với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294542/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.