Hoàng đế không nói gì thêm, vẫn như lệ thường, nằm vào trong giường, ý bảo Cố Uyên cũng nằm xuống cùng. Cùng người mình thích chung chăn gối có một cảm giác thân mật rất riêng, cho dù không làm chuyện gì thì cũng vậy. Người mình yêu thương nằm ở nơi chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới, nỗi buồn bực không thể trút ra của Hoàng đế vơi bớt đi phần nào, chỉ thở dài đầy nuối tiếc.
Giọng Cố Uyên trong bóng tối nghe có vẻ dịu dàng, gần gũi và quan tâm đến lạ thường: "Trong lòng Quan gia không vui sao?"
"Trẫm không ngủ được." Là bậc quân vương, lo nghĩ là việc đã thành thói quen. Hoàng đế biết với tính cách của Cố Uyên thì Cố Uyên sẽ không để Dụ Vương vào mắt, nhưng Cố Uyên tốt như vậy, đẹp đến vậy, chỉ gặp mặt một lần cũng đủ khiến người khác ngưỡng mộ. Trong đám tông thất huân quý phù phiếm kia thì chẳng nói, lại còn có cả vị hôn phu của Cố Uyên, và cả Thế t* c*ng Vương nữa...
Hoàng đế nhớ đến gương mặt của Nguyên Lễ, gương mặt ấy giống hệt mình. Rõ ràng là huyết thống thân cận, chưa gặp thì mong ngóng, gặp rồi lại chẳng có gì để nói. Sự thân thuộc của huyết thống là thật, mà sự ngăn cách cũng là thật. Nguyên Lễ ôn hòa nhân hậu, Nguyên Lễ tài hoa xuất chúng, Nguyên Lễ trọng đãi kẻ sĩ. Nguyên Lễ càng hoàn hảo, Hoàng đế càng nảy sinh một nỗi nghi hoặc khó hiểu, chỉ là trực giác mách bảo nhưng lại chân thật đến mức khiến Hoàng đế ngấm ngầm giật mình.
Chẳng lẽ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294534/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.