Suy cho cùng thì Hoàng đế vẫn là Hoàng đế, Hoàng đế thì chẳng có nhiều lo nghĩ trong những việc tiểu tiết chi ly, cũng không có vẻ thẹn thùng e ấp như thiếu nữ mới lớn, mà cứ đường đường chính chính hỏi thẳng điều muốn hỏi vậy thôi. Thân là Thiên tử, kim tôn ngọc quý ngày ngày xử lý vạn việc, chuyện ăn chuyện mặc chỉ là những việc nhỏ nhặt không đáng bận tâm, một bát mì mà Cố Uyên tự xuống bếp nấu cho thì cũng có phải trọng điểm đâu, trọng điểm là thực tâm thực ý của Cố Uyên như thế nào, bát mì này có phải là Cố Uyên cam tâm tình nguyện nấu hay không.
Nhưng mà, cam tâm tình nguyện thì sao chứ?
Chưa kể những vở kịch giả dối và những mưu tính hiểm nguy chốn hậu cung, phải nói về ngay từ bắt đầu, Cố Uyên sôi kinh nấu sử và tham gia kỳ Nữ khoa chính là để tìm kiếm một cơ hội, giành lấy một danh phận để có thể tự quyết định cuộc đời và chèo lái số phận của chính mình. Thế mà chẳng lẽ giờ đây nàng lại phải quanh quẩn trong trùng trùng lớp lớp những bức tường thành để vọng ra bốn phía chân trời, để mà trông mong vào hỉ nộ ái ố của một người duy nhất, để mà sống sót nhờ vào sủng ái của người đó ư? Đối với Cố Uyên, đã được thấy trời đất rộng lớn và thiên hạ bao la, cho dù ở chốn này có cẩm y ngọc thực đủ đầy đi chăng nữa thì bốn phía cung tường cao vút cũng chẳng đáng để lưu luyến. Có được tình cảm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294524/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.