Việc đại tỷ đã qua, hầu hết sĩ tử đã rời kinh, mọi vật phẩm theo đó cũng trở nên rẻ hơn rất nhiều, mấy món đồ này cộng lại chỉ tốn chừng tám mươi đồng tiền thôi. Thôi Tam Thuận đã thanh toán xong, chạy cuống cuồng theo Thôi Thành Tú, lầm bầm sau lưng hắn: "Sư phụ, vị Cố cô nương này quả nhiên có cốt cách của người đọc sách, đồ thượng phẩm nàng ta không màng, lại chỉ nhận đồ bình dân." Hắn đưa tay xem xét thỏi mực, "Thỏi mực này đâu phải mực tốt, mùi cũng không dễ chịu gì cả, trong cung, trong phủ đệ thì làm gì có ai dùng thứ này! Hay là chúng ta âm thầm tráo lại ạ? Chẳng may mấy thứ này làm Quan gia khó chịu thì sao..."
"Ngươi dẹp đi!" Thôi Thành Tú nheo mắt nhìn bóng lưng Hoàng đế và Cố Uyên, giọng không nhanh không chậm mà dạy dỗ, "Đồ thì không đáng tiền nhưng người thì đáng giá, dạy dỗ ngươi bấy lâu nay mà sao ngươi lại chẳng hiểu gì hết vậy hả?"
Một câu ấy mà Hoàng đế hỏi Cố Uyên cũng chỉ có Cố Uyên và Thôi Thành Tú đi theo bên cạnh nghe rõ mồn một, hắn cảm thấy có một tảng đá trong lòng đã rơi xuống. Hoàng đế đã dụng tâm đến mức này thì nô tài như hắn còn phải nghĩ ngợi lo lắng gì nữa? Chà, vậy thì cứ một lòng trợ giúp chủ thử đưa Cố tiểu nương tử này lên long sàng thôi! Công việc mà đám người trong cung hay làm nhất chính là tranh sủng nịnh bợ, tiểu cung nữ lấy lòng các ma ma, thái giám lấy lòng chủ tử,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294511/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.