Ngữ khí của người kia cợt nhả, rõ ràng không hề có ý tốt, lòng Cố Uyên chợt chùng xuống.
Vị Chưởng sự cô cô ở Thượng Nghi cục vừa bước tới trên bậc thềm đã cúi mình hành lễ với nam tử: "Dụ Vương điện hạ nói đùa. Nơi này, tất cả đều là cung nữ chờ tiến cung, lấy đâu ra người của Tuỳ Vương điện hạ?" Vừa nói ánh mắt vừa lướt qua mấy cung nữ nhỏ tuổi đang ngẩn ngơ đứng ở hành lang ngoài sân, liền lớn tiếng trách mắng: "Còn không mau ra mắt Dụ Vương điện hạ? Ta dạy quy củ cho các ngươi giờ để đâu hết rồi?"
Mấy tiểu cung nữ bị cô cô quở mắng, vội vàng cúi xuống hành lễ. Cố Uyên cũng theo lễ nghi mà các cô cô đã chỉ dạy, đặt gói đồ trên tay sang một bên, rồi ngay ở hành lang, cùng các cung nữ khấu đầu về phía nam tử:
"Tham kiến Dụ Vương điện hạ."
"Lễ lạt miễn cưỡng quá." Dụ Vương dùng cây quạt vẽ một vòng trên đầu mọi người, cuối cùng lại chỉ vào Cố Uyên, cười nhạt một tiếng: "Chỉ mỗi người này là còn coi được. Quả nhiên là người của Tuỳ Vương, vẫn là có khác biệt so với người khác."
Ngữ khí người kia vẫn quyết tâm không buông tha, mấy vị cô cô của Thượng Nghi cục lặng lẽ liếc nhìn nhau, đều tự biết hôm nay chuyện này khó mà giải quyết êm đẹp.
Dụ Vương là tiểu thúc của hoàng đế, khi xưa lão Dụ Vương vì cứu giá Tiên đế mà tử trận trên chiến trường, nghiễm nhiên là công thần oanh liệt nổi danh trong tông thất. Vì lẽ đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294503/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.