Cố Uyên không phân bua, lặng lẽ thi lễ với Hứa Chí Huyền một cái rồi theo nha dịch, đi ra khỏi Nha môn Hình bộ từ cổng phụ. Vừa bước ra ngoài đã một tên cai ngục chạy lên, đưa cho Cố Uyên một gói đồ: "Đây là hành lý của cô nương, hãy ký vào giấy nhận đi."
Gói đồ trong tay nhẹ tựa không, rõ ràng ngoài vài bộ y phục ra chẳng có gì khác. Cố Uyên khẽ cười một nụ cười đắng chát, cũng không tranh cãi gì, mượn bút mực từ phòng gác cổng, ký tên mình vào giấy nhận.
Tên cai ngục nhận lấy, thổi phù một cái rồi giơ ngón tay cái khen: "Cô nương hiểu lễ, biết thời thế, tương lai ắt sẽ phát đạt!"
Hứa Tịch và Lý Thanh đã nhận được tin tức từ sớm, từ sáng sớm đã đợi ở cổng Nha môn, giờ thấy Cố Uyên bước ra liền vội kéo nàng vào một quán trà nhỏ, gọi mấy món điểm tâm cho nàng lót dạ rồi hỏi han tình hình.
Cố Uyên không giấu giếm gì, kể lại hết sự tình. Hứa Tịch nghe xong, phẫn nộ ngập trời, đập bàn: "Thật nực cười! Vị quan kia sao có thể hồ đồ như vậy? Bây giờ còn sớm, ta và A Thanh sẽ đi đánh trống Đăng Văn với cô!"
"Đánh trống Đăng Văn thì cũng vô ích thôi." Lý Thanh kéo nàng lại, "Thập Nhất kia lai lịch bất minh, chỉ cần vị Hứa đại nhân kia một mực khẳng định là giặc thì khó mà minh oan." Nàng nhìn Cố Uyên, "A Uyên, mấy ngày nay chúng tôi cũng đã đến chùa Báo Quốc dò hỏi, mấy sư sãi kia phủi sạch trách nhiệm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294496/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.