Thôi Thành Tú vội vã chạy về, khi vào tới trong cung thì đã quá giờ Thìn. Theo lệ, buổi giảng của Hoàng đế thường kéo dài đến giờ Ngọ, hắn bèn ở trong phòng của mình nghỉ ngơi hoàn hồn một phen, đợi sau khi Hoàng đế dùng bữa trưa xong mới vào điện bẩm báo:
"Bẩm Quan gia, việc hôm qua người dặn dò đã xong rồi ạ."
Hoàng đế ngồi bên ngự án, không ngẩng đầu lên, chỉ xem tấu chương: "Nàng đã nhận rồi à? Có lời gì nhắn lại không?"
Giọng điệu nhàn nhạt, như thể không có chút mong đợi nào. Thôi Thành Tú hơi chần chừ, rồi lại cung kính đáp lời: "Đã nhận rồi, cũng không có lời gì nhắn lại, chỉ là..."
"Chuyện này đến đây là kết thúc." Hoàng đế nhàn nhạt nói, liếc nhìn hắn một cái, "Chớ nhắc lại nữa."
Thôi Thành Tú sững sờ. Phó tổng quản Ngụy Phùng Xuân đứng bên cạnh cúi đầu, âm thầm đắc ý bĩu môi. Cùng hầu ở Ngự tiền, lẽ nào hắn không hiểu tâm tư của Thôi Thành Tú? Tên này chẳng có chí tiến thủ, chỉ một lòng muốn lôi kéo Quan gia xuất cung, lần này thì sáng mắt rồi chứ gì!
Việc Ngự tiền tổng quản và Phó tổng quản minh tranh ám đấu là một bí mật công khai trong cấm thành. Thấy Thôi Thành Tú ủ rũ mặt mày đành lui xuống, Ngụy Phùng Xuân âm thầm phấn khởi trong lòng, hớn hở tâu chuyện với Hoàng đế:
"Việc gì mà làm cả đêm, chẳng phải là mượn cớ xuất cung dạo chơi thành ngoại sao? Làm đêm qua Quan gia cứ phải ngóng trông mãi, chúng nô tài nhìn thấy, thực sự là..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294493/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.