Hoàng đế rảo nhanh bước chân dọc con đường đá rêu phong thẳng đến cửa Tây am Từ Thọ mới dừng chân. Thôi Thành Tú vội vàng bưng khăn tay chạy theo phía sau, thấy Hoàng đế đang chăm chú nhìn chiếc vòng đồng trên cửa, cứ câm nín đợi một lúc rồi mới dè dặt hỏi: "Quan gia, nơi này nắng gắt, e sẽ làm Quan gia khó chịu đấy ạ. Hay là chúng ta về chùa nghỉ ngơi một lát?"
Hoàng đế thở dài, lấy khăn tay từ tay Thôi Thành Tú để thấm lau gương mặt, cảm giác mát lạnh khiến nàng dần lấy lại lý trí, mới lắc đầu: "Đi gặp mấy người nhà họ Hàn trước đã, cứ để bọn họ đợi ở đây cũng không phải."
Vẫn nói thiên tử toạ trấn bốn phương, nhất cử nhất động đều có người theo dõi sát sao, dù đáy lòng rối bời hay tâm tư đại loạn thì cũng không thể để lộ ra ngoài. Hoàng đế sâu kín thở dài, dồn nén mọi loại cảm xúc thất vọng, sợ hãi, tức giận và chua xót vào đáy lòng hết cả. Lau mặt xong mới đưa khăn tay lại cho Thôi Thành Tú, ép mình trở lại vẻ bình thản như thường ngày: "Đi thôi."
Lúc này, Thôi Tam Thuận vừa pha xong trà Dương Tiễn để dâng lên. Hàn Doãn Trực uống hai ngụm, khen một tiếng "Không tệ", rồi cầm chén trà đưa cho chú khỉ nhỏ lông vàng uống nốt nửa chén còn lại. Hàn Doãn Thành thấy Thôi Tam Thuận đang nhìn chằm chằm hành động đó, mặt vốn đỏ sẵn còn càng đỏ hơn: "Đại ca!"
"Chưa thấy bao giờ à?" Hàn Doãn Trực cười nhếch mép với Thôi Tam Thuận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294491/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.