Dù chưa chính chức thân chính, lại cũng có Loan Nghi ti và Nội Các giúp việc, nhưng Hoàng đế rốt cuộc vẫn là Hoàng đế. Theo lệ cũ, mỗi ngày, những tấu chương đã được Loan Nghi ti và Nội Các đưa dự thảo và điểm son đều được trình lên Ngụ án. Sau khi ngự lãm, khi ấy mới gửi lại Nội Các, cho các Trung Thư xá nhân sao chép chỉ dụ vào sổ lưu trữ, rồi chuyển cho Thượng Bảo cục để xin đóng ấn Ngự bảo, bấy giờ mới ban bố xuống cho thiên hạ.
Ngồi trên ngai vàng cai quản vạn phương, dù thiên hạ thái bình thịnh trị thì công cán cũng không bao giờ hết. Lại sắp đến mùa lũ mùa thu, chỉ cần Hoàng đế vắng mặt một ngày là tấu chương trên án đã chất thành đống cao mấy thước. Ngồi trước án từ giờ Ngọ đến giờ Tuất mới chịu dừng bút dùng bữa, buông đũa rửa tay rồi lại ngồi trước bàn Ngự án bất động như tượng.
Thôi Thành Tú đổi trà mang vào, thấy Quân thượng nhíu mày trước chồng tấu chương cũng không dám nói to, chỉ cẩn thận nhắc nhỏ: "Bẩm, Thái hậu căn dặn, Quan gia dùng bữa xong nhất định phải nghỉ ngơi chốc lát, vừa để dưỡng thần, vừa để thư giãn giải tỏa mệt mỏi, ngồi lâu sẽ hại thân thể."
Hoàng đế không để ý tới, chỉ chau mày tập trung suy nghĩ. Một một lúc, bỗng nhiên hỏi: "Hôm nay tới phiên vị nào trực? Ai đang trực ở Loan Nghi ti?"
Lồng ngực Thôi Thành Tú vang tiếng "thình thịch", liếc nhìn nữ quan chưởng án bên cạnh Quân thượng. Nữ quan trả lời trôi chảy, âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294485/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.