"Đặt chân lên đ ườ ng mây, ai n ỡ lòng lùi b ướ c?" Giữa tiết Tam Phục[1], trời nắng như đổ lửa, chẳng có chút gió lùa vào quán trà nhỏ, trong này so với ngoài trời chỉ mát mẻ hơn đôi phần. Hứa Hoan ngồi đã lâu, áo gấm ướt đẫm mồ hôi sau lưng, hắn nâng chén trà, uống hai ngụm, chỉ thấy thứ trà rẻ tiền này chẳng đáng cho vào miệng. Bỗng lại thấy càng thêm bực mình với mấy thư sinh bần hàn đang lảm nhảm ở bàn đối diện. [1] Tiết khí nắng nóng nhất trong năm, đỉnh của mùa hè. "Thế này không ổn chút nào." Bên cạnh là Thôi Thành Tú, vốn đã quen sống trong nhung lụa, sức chịu nóng kém, áo vải ướt mồ hôi, mặt mập mạp nhễ nhại, nhận từ tay tiểu nhị chiếc khăn mặt nhúng nước giếng mát để vội vàng lau qua loa. Dễ chịu hơn đôi chút, hắn hạ chất giọng khàn khàn, nói với Hứa Hoan: "Hôm nay nắng đẹp, kinh thành lại nhiều chỗ vui, sợ gì mấy bần sĩ Giang Nam này không động lòng. Hay chúng ta tìm chỗ nào mát mẻ rộng rãi, để bọn họ vừa ngắm cảnh vừa đàm luận văn chương, Quan gia[2] cũng chẳng trách." [2] Tôn x ư ng Hoàng đế, đồng nghĩa v ớ i Bệ hạ và Hoàng th ượ ng, th ờ i Tống gọi Quan gia. Ở Việt Nam, th ờ i Trần cũng gọi Quan gia. "Báo Quốc tự, Thừa Ân tự, hôm nay đều mở đạo tràng phơi kinh." Hứa Hoan nghĩ ngợi rồi lắc đầu, "Nhưng mấy mọt sách này chẳng sùng Phật pháp, chỉ e khó dụ thôi." "Kìa, không nhẽ Hứa đại nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-luong-vi-phi-lam-thac/5294480/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.