Tuppence đứng đó cau mày, rồi, bất thình lình, hoàn toàn không ngờ trước, cánh cửa mở ra. Tuppence lùi lại một bứơc và thở gấp. Con người đối diện với cô là cái người cuối cùng trên thế giới cô mong gặp mặt. Đứng trong lề cửa, ăn mặc chính xác cùng bộ đồ bà ta đã mặc tại Sunny Ridge, và cũng cùng nụ cười với cái vẻ đáng yêu mơ màng đó, là bà Lancaster bằng xương bằng thịt.
- Ô, Tuppence kêu lên.
- Chào buổi sáng. Cô cần bà Perry chăng? Bà Lancaster nói. Đó là ngày phiên chợ, cô biết không. Quá may mắn tôi có thể đưa cô vào. Đôi khi tôi không thể tìm ra chìa khoá. Tôi nghĩ dù sao phải có một cái y hệt, phải không? Nhưng hãy vào đi nào. Có lẽ cô thích một tách trà hay một cái gì đó.
Giống như trong một giấc mơ, Tuppence băng qua bậc cửa. Bà Lancaster, vẫn còn giữ cái vẻ duyên dáng của một bà chủ nhà, dẫn Tuppence đi dọc theo vào phòng uống trà.
- Ngồi xuống nào. Bà nói. Tôi e là tôi không biết chỗ cất tách trà và các đồ trà. Tôi chỉ ở đây một hai ngày thôi. Nào - nào để tôi xem... Nhưng - chắc chắn - trước đây tôi đã gặp cô rồi, phải thế không?
- Phải, Tuppence nói, khi bà còn ở Sunny Ridge.
- Sunny Ridge, nào, Sunny Ridge. Cái ấy dường như nhắc tôi đến một cái gì. Ô, tất nhiên, cô Packard quý mến. Phải, đó là một nơi rất đẹp.
- Bà rời khỏi nơi ấy khá vội vàng.
- Người ta ai cũng rất thích ra lệnh cả. Bà Lancaster nói. Họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/buc-hoa-chet-nguoi/138743/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.