Cuộc sống của Hồng ngọc đã thay đổi rất nhiều từ sau đêm quyết định đó, cụ thể là cô không còn phải chịu đựng hắn mỗi ngày, mà thay vào đó là mỗi giờ, Văn Phi giống như vệ tinh bay tới bay lui trước mặt cô, làm những điều mà cô thấy chướng mắt, khiến cô đánh chửi hắn nhiều đến mức sinh bệnh. Và chuyện là Hồng Ngọc bệnh thật, sau một đêm bị hắn chọc tức đến nỗi phải bỏ ra ngoài, mùa này về đêm rất lạnh, lại thêm mưa phùn, cô chạy một vòng xong quay về nhà thì cảm. Sáng dậy thấy họng đau tai ù, trán nóng ran, mệt đến không nhấc người lên được, cô đành xin nghỉ ở nhà. Văn Phi nghe tiếng cô ho trong phòng, hắn gõ cửa nhưng cô không đáp, sợ cô có mệnh hệ gì, hắn càng gõ mạnh, vừa gõ vừa gọi dồn dập. Hồng Ngọc muốn quát hắn im đi, nhưng giọng cô đã khản đặc, dùng hết sức cũng không át được tiếng đập cửa thình thình bên ngoài. Điên tiết, cô vùng dậy mở cửa, tiện tay cầm quyển sách đập vào mặt hắn, mắng:
- Anh bị ngu à? Tôi chưa ly dị được với anh thì tôi chưa chết được, biến đi đâu thì biến, đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi – nhưng do đau họng nên lời nói ra đến miệng không tròn vành rõ chữ, dứt câu cô liền ôm ngực ho khùng khục một tràng.
- Em phải tới viện khám đã, không được chủ quan,.. – Văn Phi dường như không cho vào tai mấy lời gan ruột của cô, hắn còn vỗ vỗ vào lưng cô cho xuôi cơn ho.
- Không cần –
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bua-yeu/4600905/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.